Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Kỹ năng thuyết trình - Nói chuyện trước công chúng

WARNING!

Những gì bạn đọc dưới đây không phải kiến thức từ sách vở! 

Chỉ là kinh nghiệm bản thân

Không phù hợp với mọi đọi tượng!

Để không làm mất thời gian, mình xin đúc kết nội dung chính
TỰ TIN Ở BẢN THÂN là bí mật để NÓI CHUYỆN TRƯỚC CÔNG CHÚNG

ĐÂU LÀ NGUYÊN NHÂN CỦA NỖI SỢ NÓI TRƯỚC ĐÁM ĐÔNG?

1. Trải nghiệm (hay ám ảnh) tiêu cực trong quá khứ của bản thân: Trước đây từng thất bại trong chuyện làm ăn, tình cảm hay thất bại ở thử thách nào đó
2. Tự ti ( về ngoại hình, về tài năng ,… ): Mặc cảm ngoại hình ( quá béo,quá lùn ,...) hay cảm thấy mình bất tài vô dụng
3. Nhìn thấy thất bại của người khác: Ví dụ: Trong lớp học, giáo viên đặt câu hỏi, 1 học sinh phát biểu và câu trả lời thành trò cười cho lớp hoặc bị giáo viên chê bai, đánh giá thấp => bị mất mặt, những tình huống này có thể làm nhục chí anh hùng khiến bạn không dám thể hiện ý kiến cá nhân.
4. Không chịu được ánh mắt của khán giả: Khán giả nhìn chầm châm vào mặt dễ tạo cảm giác họ đang soi mói tim yếu điểm, ko khéo sẽ bị ném đá
5. Lo lắng trước những phản hồi tiêu cực của khán giả:  đang trình bày nhưng khán giả bỏ về, nói chuyện riêng hay sợ bị hỏi những câu khó, những câu phản bác cao siêu.
6. Nghĩ rằng mình không có “khiếu ăn nói”: nghĩ rằng giọng nói mình dở hay mình nói chuyện ko lôi cuốn

CÔNG THỨC CỦA SỰ TỰ TIN TRƯỚC ĐÁM ĐÔNG

40% chuẩn bị nội dung chu đáo + 40% tự tin ở bản thân + 20% khả năng tương tác với khán giả

Ắt hẳn không ai phản đối với ý kiến 40% đến từ sự chuẩn bị trước nội dung mình sẽ trình bày, tất cả các buổi giao lưu trực tuyến trên truyền hình mình tham gia đều có sự chuẩn bị chi tiết từ A => Z ( Phân chia thời gian cho các nội dung chính, phân công ai đặt câu hỏi đến các câu hỏi&trả lời đã chuẩn bị trước cho khách mời ) Thế đấy, trước khi bước ra thuyết trình, cần chuẩn bị trước nội dung trình bày ( Với PowerPoint hay cầm cuốn sổ ghi chú các chuyên mục chính ) Ngay cả Obama hay các ứng viên tranh cử Tổng thống cũng có một tờ giấy nhỏ để nói không bị lạc đề .

20% khả năng tương tác: Tương tác ở đây bao gồm:
Ngôn ngữ cơ thể, cách diễn đạt bằng tay, nét mặt hay đi qua đi lại trên bục thuyết trình
Trao đổi trực tiếp với người nghe: Đặt câu hỏi hay đối thoại trực tiếp

40% sự tin tin ở bản thân:
Đây là bí quyết riêng của mình
Trước giờ cũng hiếm khi lên thuyết trình hay nói chuyện trước đám đông nhưng khi có dịp thể hiện mình thì ko hồi hộp tý nào cả, rất tự tin ở nhiều phương diện:
Ngoại hình ( ko to con nhưng be không thua Lý Đức ) :love:
Tài năng: Dù ko đa tài, chỉ có sở trường ở một số lĩnh vực nhưng đủ để kiêu hãnh về những thành tích đó :)
Khi thuyết trình thì có sự chuẩn bị chu đáo đến từng chi tiết nhưng khi bất ngờ được mời lên phát biểu hay xung phong lên trình bày quan điểm cá nhân trước đông đảo người nghe thì SỰ TỰ TIN đóng vai trò chủ đạo.

Thuyết trình thì cần kiến thức chuyên môn, nhưng nói chuyện thì ngẫu nhiên, KHÔNG có sự chuẩn bị trước, nội dung nói đa phần ý kiến cá nhân nên không tự tin sẽ nói lắp bắp.

Theo kinh nghiệm, khi phát biểu, nói không trôi chảy là do các nguyên nhân sau:
  1. Dành quá nhiều thời gian để trao chuốt câu văn: Do sợ nếu dùng từ ngữ bình dân sẽ bị đánh giá là trình độ thấp, do đó, ko ít người uốn lưỡi mấy chục lần trước khi nói, lựa chọn từ ngữ hoa mỹ, trí thức để nói. Ví dụ: Thay vì nói đơn giản là: Chào các bạn, trong buổi nói chuyện này tôi sẽ trình bày về kỹ năng nói chuyện trước đám đông "   Nhiều người lại mất thời để suy nghĩ để moi ra những từ như " Kính chào toàn thể các anh,chị,cô bác, Tôi rất hân hạnh khi được trình bày về kỹ năng nói chuyện trước công chúng một cách trôi chảy"  Có thể làm cho lời nói dài dòng, nhàm chán hơn ( giống mấy cụ đọc văn bản trong Hội nghị Trung ương Đảng, nghe thấy chán phèo =)) ) Nên nhớ, tập trung vào nội dung và cung cấp thông tin càng dễ nghe, dễ hiểu càng tốt, đừng mất thời giờ mài dũa câu văn, ta đang nói bằng ngôn ngữ nói , không phải ngôn ngữ viết như các bài luận essay.
  2. Không sắp xếp ý tưởng mạch lạc: Khi lên trình bày dễ lâm vào hoàn cảnh lúc thì không có gí để nói, lúc thi có quá nhiều chuyện ko biết nên trình bày ý nào trước, cuối cùng cứ đi lòng vòng, nói ý thứ 1 xong, quâ ý thứ 2 rồi quay lại ý thứ 1, cứ thế này thì nội dung sẽ rối tung lên, nói nhiều nhưng nội dung truyền tải rất khiêm tốn ( dân gian gọi là nói dài nói dai đâm ra nói dở )
  3. Bị ánh mắt khán giả "tra tấn" : Thấy nhiều người đang chú ý, nhìn từ đầu tới chân, nếu bạn cũng nhìn trả lại đám đông thì 99,99999% sẽ bị PHÂN TÂM, quên mất đang nói gì

KINH NGHIỆM BẢN THÂN

Không học ngành sư phạm nhưng mình luôn cố gắng tự cải thiện kỹ năng tnói " Ngắn gọn, súc tích " và luôn để lại dấu ấn sau phần trình bày của mình.

Phương châm trước khi nói về một vấn đề gì đó:
  1. Cung cấp nhiều thông tin có giá trị
  2. Đưa ra ví dụ sinh động
  3. Nói cho mọi đối tượng đều hiểu: từ newbie đến pro đều hiểu
CÁC BƯỚC CHUẨN BỊ

1. Luôn trong trạng thái tự tin 
Thực tế là tự tin đến mức "tự kiêu" ở bản thân mình
Đây là mấu chốt của vấn đề:
Khi đứng trước đám đông, KHÔNG SỢ HÃI đơn giản vì TÔI BIẾT MÌNH GIỎI HƠN ĐÁM ĐÔNG. Ví dụ: Có 100 đứa nghe thì luôn biết rằng mình TÀI GIỎI hơn 80 - 90 đứa :) Dám phát biểu đã hơn bọn ngồi ở dưới rồi, chưa kể có tài năng tiềm ẩn như ( ngoại hình Manly hơn, biết cách điều hành công việc kinh doanh và kiếm nhiều $$$ hơn, có trình độ anh ngữ cao hơn,..... ) Dĩ nhiên là có đứa hơn mình nhưng chỉ cần hơn phần lớn trong đám đông là tự hào, kiêu hãnh được rồi .

KHÔNG BAO GIỜ nói ra những ưu điểm của mình, chỉ giữ trong đầu thôi nhưng nó tạo ra 1 nguồn năng lượng bất tận để khiến mình to lớn hơn đám người nghe )

Trong 1 lần trình bày tiểu luận, đứng trước hội đồng,cũng xem mấy cụ giảng viên ở Hội đồng DƯỚI CƠ mình, thực tế là các giảng viên có trình độ chuyên môn cao ở một, hay vài lĩnh vực thôi, vẫn thua mình ở nhiều mặt . 

Đọc đến đây có thể các bạn nghĩ mình là 1 kẻ quá kiêu căng, ngạo mạo phải không !?

Nếu tiếp xúc ngoài đời, các bạn không hề biết điều này vì mình luôn tỏ ra khiêm tốn,hòa đồng ( nhưng bên trong vô cùng nguy hiểm ;) )
Nói về văn hóa phương Đông, nhất là ở Việt nam, tự kiêu được xem là thói hư, tật xấu, đáng bị phê phán. Tuy nhiên, bên phương Tây thì ngược lại, nếu không chứng minh cho thiên hạ biết tài năng, ưu điểm thì không đáng làm người, phương Tây coi trọng chủ nghĩa CÁ NHÂN, mỗi cá nhân phải phát huy thế mạnh của mình. Theo kiểu " Tao là người thành đạt trong kinh doanh, mày muốn thành công hãy làm theo tao " Ở Vn, nói kiểu đó bị xem là hoang tưởng, tự kiêu tự đại, nên mới có câu :

" Thùng rỗng kêu to , tốt gỗ hơn tốt nước sơn, hữu xạ tự nhiên hương ,... "

 Người Việt mình luôn dạy con cháu đức tính khiêm tốn, qua nhiều thế hệ, chính đức tính này kiềm hãm tài năng bẩm sinh và quan trọng hơn hết là mai một sự tự tin ở bản thân. Ngày nay, thế hệ trẻ năng động, tự tin hơn nhưng vẫn không ít người sống thiên về nội tâm, rụt rè, cảm thấy nhỏ bé trước cuộc đời.
2. Chuẩn bị sườn nội dung hoàn chỉnh
Chuẩn bị những ý quan trọng nhất theo sườn:
Giới thiệu
Nội dung chính
Kết luận

Đơn giản nhưng rất lợi hại đấy, nói có đầu có đuôi, giới thiệu sơ lược về quan điểm riêng, giới thiệu những ý chính sẽ trình bày. Đến phần nội dung phát triển các ý chính và cuối cùng lập lại quan điểm.
Bí kíp: Ngắn gọn quá thành ra cộc lốc, do đó thường nói cho gà & pro đều hiểu, giới thiệu ngắn gọn những khái niệm, nguyên tắc cơ bản nhất, sau đó mới phát triển ý tưởng. Đây là cách mấy thằng Tây trình bày, Ví dụ: Phỏng vấn bất ngờ hỏi ý kiến nhận xát thế nào về lễ hội Bông hoa ở chợ tết bến Ninh Kiều, nó sẽ nói thế này: " Tôi đa đi nhiều nước Châu á và trải nghiệm các lễ hội truyền thống quốc gia ở Trung Quốc Thái Lan Lào, VN , Nhìn chung, phong tục tập quán tết ở các nước á châu khá giống nhau, mỗi nước có nét đặc sắc riêng, và tôi rất ấn tượng với hinh thức tổ chức tết ở Vn,............ " Nếu hỏi 1 người Việt đang dạo tết xem cảm nghĩ thế nào, thường chỉ trả lời cụt ngủn như " rất vui ! " hay " rất phấn khởi! "

3. Phong cách trình bày lẫn nội dung THỰC TẾ
Mình chọn phong cách bình dân, câu từ theo ngôn ngữ nói và nội dung THỰC TẾ, nói nhiều về trải nghiệm bản thân.

Trước đây, các nguyên nhân khiến mình thiếu tự tin trong giao tiếp:
  1. Không có tướng: ốm nhom, nhìn vẻ bề ngoài không có sức sống
  2. Không có gì để tự hào: Học hành ở mức trung bình, không có làm ăn, không có hiểu biết chuyên sâu về lĩnh vực nào,...
  3. Ám ảnh thất bại: từng đứng trước đám đông và cảm giác như đứng trước vành móng ngựa ;< Rất sợ đối phương, cảm giác này đeo đuổi thời gian dài, khiến mình luôn tìm sự an toàn, chỉ làm người nghe, ko dám đóng góp ý kiến
Từ khi bước vào năm II Đại Học, mình đã lột xác! do đối mặt và khắc phục các nhược điểm, Giờ đây có các điểm mạnh:
  1. Ngoại hình
  2. Ngoại ngữ
  3. Ngoại giao
  4. Ngoại tệ......
Nhắc lại lần nữa, kể ra không phải "khoe hàng" , chỉ chia sẻ cách đã vượt lên chính mình, các ưu điểm trên 100% do rèn luyện, ko có chỗ cho sự may mắn.

Qua chủ đề này, hy vọng các bạn tìm được yếu điểm hạn chế kỹ năng thuyết trình và cải thiện từng ngày.

Giới thiệu tác giả

Tên Phương,họ Lê. Sinh ra và lớn lên ở Cần Thơ.
Hiện là Internet Marketer
Follow Me on Twitter@Im On Twitter


 
;
Lên đầu trang